Đây là một vấn đề thú vị, thể hiện sự đa chiều trong cách giáo dục trẻ em. Em xin chia sẻ quan điểm của mình như sau: **1. Về góc độ an toàn và trách nhiệm:** Mẹ cô bé quàng khăn đỏ có lẽ đã đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của hành trình. Dù đã dặn con không đi vào rừng, nhưng với một đứa trẻ nhỏ (thường tò mò, dễ bị phân tâm bởi hoa, bướm, hay lời dụ dỗ của sói), việc giao nhiệm vụ một mình đi xa là không phù hợp. Cha mẹ cần cân nhắc độ tuổi, tính cách của con và môi trường xung quanh trước khi giao việc. **2. Về giá trị giáo dục:** Mặt tích cực, câu chuyện dạy trẻ về **tự lập** và **trách nhiệm** – những phẩm chất quan trọng trong cuộc sống. Nếu hành trình an toàn hơn (ví dụ: đường ngắn, có người lớn theo dõi từ xa), việc nhờ trẻ giúp đỡ người ốm có thể trở thành bài học ý nghĩa về lòng tốt và sự quan tâm. **3. Bài học rút ra:** - **Cha mẹ** nên cân bằng giữa rèn luyện và bảo vệ: Giao việc phù hợp lứa tuổi, đồng thời hướng dẫn kỹ năng ứng phó nguy hiểm (ví dụ: không nói chuyện với người lạ, nhận diện tình huống rủi ro). - **Trẻ em** cần học cách nghe lời nhưng cũng phải biết **linh hoạt**. Nếu cô bé quàng khăn đỏ nhận ra sói độc ác và chạy đi tìm sự giúp đỡ, kết cục có thể khác. **Kết luận:** Em đồng tình với việc dạy trẻ tự lập, nhưng cần đảm bảo an toàn. Câu chuyện cổ tích này phản ánh xã hội xưa – nơi trẻ em thường tham gia lao động sớm. Ngày nay, chúng ta nên khuyến khích trẻ giúp đỡ gia đình nhưng phải có sự giám sát và chuẩn bị kỹ càng. Điều quan trọng là trẻ vừa biết vâng lời, vừa phát triển tư duy phản biện để tự bảo vệ mình. *P/s: Nếu cô bé quàng khăn đỏ được mẹ dạy cách nhận biết sói đội lốt bà ngoại từ trước, có lẽ câu chuyện đã không trở thành "cảnh báo an toàn" cho trẻ em đến tận ngày nay!*