Việc mẹ của Cô bé quàng khăn đỏ giao cho con nhiệm vụ mang bánh đến nhà bà ngoại là một quyết định vừa hợp lý, vừa chưa hợp lý. Một mặt, điều này giúp cô bé rèn luyện tính tự lập, biết quan tâm đến người thân và có trách nhiệm với công việc được giao. Khi được giao nhiệm vụ, trẻ em học cách lắng nghe, làm theo lời dặn của cha mẹ và dần trưởng thành hơn trong suy nghĩ. Mẹ của Cô bé quàng khăn đỏ cũng không hoàn toàn thả lỏng con mà đã dặn dò kỹ lưỡng, nhấn mạnh rằng cô bé không được la cà và phải đi đúng đường. Nếu cô bé nghe lời mẹ, có lẽ em đã tránh được nguy hiểm. Điều này cho thấy mẹ của cô bé tin tưởng vào khả năng của con và mong muốn con học cách tự lập từ những việc đơn giản. Tuy nhiên, bên cạnh đó, quyết định này cũng có phần chưa hợp lý, vì Cô bé quàng khăn đỏ còn quá nhỏ để tự đi một mình trên quãng đường xa và đầy rẫy nguy hiểm. Trẻ nhỏ thường hồn nhiên, cả tin, dễ bị dụ dỗ và chưa đủ kỹ năng để nhận biết hay đối phó với các tình huống bất ngờ. Con đường mà cô bé phải đi không phải là một con đường an toàn trong làng mà là một khu rừng, nơi có thể có thú dữ hoặc những nguy cơ khác. Thực tế đã chứng minh rằng dù mẹ có dặn dò, nhưng cô bé vẫn bị con sói lừa gạt, dẫn đến hậu quả đáng tiếc. Đây cũng là bài học cho các bậc cha mẹ: dạy con tự lập là điều quan trọng, nhưng cần phải phù hợp với độ tuổi, khả năng của trẻ và hoàn cảnh thực tế. Nếu mẹ của Cô bé quàng khăn đỏ suy nghĩ cẩn thận hơn, bà có thể đã đi cùng con hoặc tìm một cách an toàn hơn để gửi đồ cho bà ngoại. Vì vậy, có thể nói rằng việc để trẻ tự lập là cần thiết nhưng phải có giới hạn và sự giám sát hợp lý từ cha mẹ để đảm bảo an toàn cho con.