Viết bài văn nêu tình cảm, cảm xúc của em với một người thân mà em yêu quý nhất
Nhanh lên mn ơi tui bí quá😭😭😭
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tuyệt vời, hãy cùng nhau giải nghĩa những câu tục ngữ này nhé!
Chớm thu, em cảm nhận được không khí mát mẻ, trong lành và những chiếc lá bắt đầu thay màu, rơi rụng nhẹ nhàng xuống mặt đất.
Bài thơ của em rất hay và giàu cảm xúc. Tuy nhiên, để bài thơ thêm sinh động và sâu sắc, em có thể tham khảo một số gợi ý sau:
Dưới đây là một ví dụ để em tham khảo:
"Sông Ba ơi, sông Ba
Nước xanh biếc hiền hòa
Tuổi thơ con gắn bó
Cánh diều bay la đà
Xa quê lòng da diết
Nhớ bóng hình sông Ba."
Em có thể dựa vào những gợi ý trên để chỉnh sửa và hoàn thiện bài thơ của mình nhé. Chúc em có một bài thơ thật hay và ý nghĩa!
Trong cuộc sống của chúng ta không thể nào thiếu được lòng tốt, tình yêu thương bởi nó là thứ tình cảm gắn kết con người gần nhau hơn. Và một trong những câu chuyện đã truyền cảm hứng về tình người cho em đó là câu chuyện Tờ báo tường của tôi của tác giả Nguyễn Luân. Câu chuyện đã cho chúng ta một bài học tình người vô cùng quý giá. Ngay từ lần đầu tiên đọc câu chuyện, em đã rất ấn tượng. Bởi câu chuyện đã đề cập bài học sâu sắc về tình người, giúp đỡ người khác lúc khó khăn. Không chỉ vậy, câu chuyện còn có một chi tiết cảm động đối với em. Đó là chi tiết mặc dù trời nhá nhem tối, khu rừng âm u nhưng cậu bé vẫn vượt qua nỗi sợ hãi để băng qua rừng thật nhanh vì người bị nạn. “Trời bắt đầu nhá nhem tối. Khu rừng âm u. Tiếng mấy con chim kêu “túc... túc...” không ngớt. Tôi chạy nhanh hơn. Gió thổi vù vù bên tai, bàn chân đau nhói vì giẫm lên đá răng mèo. “Phải cố lên! Người bị nạn nguy mất...”.” Chính nhờ sự dũng cảm, gan dạ và lòng tốt của cậu bé mà người bị nạn đã nhanh chóng được các chú bộ đội biên phòng cứu giúp. Câu chuyện Tờ báo tường của tôi đã truyền không chỉ cho em mà cho tất cả mọi người bài học về lòng tốt. Em hứa sẽ giống như cậu bé trong câu chuyện, sẵn sàng giúp đỡ người khác lúc khó khăn.
Từ "đẫm" thường được dùng để miêu tả sự ngập tràn, đầy ắp hoặc dính đẫm một chất lỏng nào đó, ví dụ như "đẫm mồ hôi", "đẫm máu", "đẫm nước". Tuy nhiên, nếu tác giả dùng từ "đẫm" trong một ngữ cảnh không liên quan đến chất lỏng hoặc sự ngập tràn, thì có thể sẽ gây ra sự khó hiểu hoặc không hợp lý.
Ví dụ, nếu tác giả dùng từ "đẫm" để mô tả một trạng thái cảm xúc hay một đặc điểm trừu tượng, như "đẫm tình yêu" hay "đẫm nỗi buồn", thì điều này có thể hợp lý, bởi vì tác giả đang sử dụng phép ẩn dụ để nhấn mạnh sự tràn ngập, đầy đặn của cảm xúc đó. Tuy nhiên, nếu dùng "đẫm" trong một ngữ cảnh mà sự ngập tràn không phải là điều cần nhấn mạnh, hoặc không có sự liên kết rõ ràng với hình ảnh của chất lỏng, thì sẽ không hợp lý.
Vì vậy, việc dùng từ "đẫm" có hợp lý hay không phụ thuộc vào ngữ cảnh và mục đích mà tác giả muốn truyền đạt. Nếu từ này được dùng một cách khéo léo trong một phép ẩn dụ hay hình ảnh phong phú, thì sẽ hợp lý. Còn nếu không, có thể cần phải thay thế bằng từ khác phù hợp hơn.
Nếu muốn phân tích xem từ "đẫm" mà tác giả sử dụng có hợp lý không, chúng ta cần xem xét từ ngữ này trong bối cảnh mà nó xuất hiện. Từ "đẫm" thường gợi đến sự đầy ắp, thấm đượm hoặc có cảm giác mạnh mẽ về mặt cảm xúc hay trạng thái (như "đẫm mồ hôi," "đẫm nước mắt"). Vậy, nếu nội dung hoặc cảm xúc trong tác phẩm mà tác giả muốn truyền đạt liên quan đến sự sâu sắc, mãnh liệt hay lan tỏa của trạng thái nào đó, thì việc sử dụng từ này có thể là hoàn toàn hợp lý.
Bạn nghĩ sao? Có điểm nào bạn muốn bàn luận thêm về ngữ cảnh hoặc cảm nhận riêng của bạn không?
Chúng ta hãy phân tích từng từ nhé:
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta có rất nhiều anh hùng được sử sách ghi danh, một trong số đó là lãnh tụ Hồ Chí Minh. Người mà được toàn thể nhân dân Việt Nam kính trọng gọi bằng Bác Hồ. Bác là người lãnh đạo nhân dân ta làm cuộc Cách mạng tháng 8, lập lên nước Việt nam dân chủ cộng hòa. Tiếp đó, Bác lại lãnh đạo hai cuộc kháng chiến vĩ đại chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ giành thắng lợi hoàn toàn thống nhất đất nước. Bác được UNESCO phong tặng danh hiệu "Anh hùng giải phóng dân tộc và danh nhân văn hóa thế giới”. Cả cuộc đời Bác là một tấm gương sáng về đạo đức cách mạng và lối sống giản dị của Bác để cho nhân dân noi theo. Nhờ có sự lãnh đạo của Bác mà Việt Nam đang là thuộc địa của thực dân Pháp nay đã thành một nước độc lập. Để biết ơn Bác, em nguyện ngoan ngoãn chăm học làm theo 5 điều Bác Hồ dạy.
Đất nước Việt Nam đã sinh ra rất nhiều anh hùng làm rạng danh lịch sử nước nhà. Trong số đó, Trần Quốc Toản là vị anh hùng em rất khâm phục và ngưỡng mộ
Trần Quốc Toản hiệu là Hoài Văn Hầu là một tông thất nhà Trần. Vào năm 1282, Vua Trần Nhân Tông cho tổ chức hội nghị gồm các Vương Hầu và tướng lĩnh tại bến Bình Than để bàn kế sách chống quân Mông - Nguyên, do còn nhỏ tuổi nên Trần Quốc Toản không được tham gia và được vua ban cho một quả cam quý. Trong lòng Quốc Toản hổ thẹn, phẫn uất mà bóp nát quả cam lúc nào không biết.
Không nản lòng, Trần Quốc Toản lui về huy động hơn nghìn gia nô và thân thuộc sắm vũ khí, đóng chiến lên lá cờ thêu 6 chữ vàng"Phá cường địch, báo hoàng ân" {Phá giặc mạnh, đền ơn vua}. Tiếng vang của Quốc Toản với lá cờ thêu 6 chữ vàng lan truyền khắp mọi nơi.
Đến năm 1285, quân Mông - Nguyên tràn vào xâm lược nước ta. Lúc này lá cờ thêu 6 chữ vàng của Quốc Toản xuất hiện trên nhiều mặt trận. Ông chỉ huy quân đội sát cánh cùng và quân chủ lực của triều đình góp công làm nên chiến thắng vang dội ở Hàng Tử, Tây Kết, Chương Dương. Khiến giặc phải bỏ Thăng Long về Kinh Bắc{Bắc Ninh}để tìm đường về nước. Sau này khi ông hy sinh Vua Trần vô cùng thương tiếc cho cử hành tang lễ, đích thân làm và truy tặng Trần Quốc Toản tước Hoài Văn Vương.
Trần Quốc Toản không chỉ có tài năng mà còn mang những phẩm chất tốt đẹp như dũng cảm, kiên cường và nghị lực. Ông đã trở thành tấm gương sáng ngời về ý chí và lòng yêu nước để các thế hệ trẻ Việt Nam noi theo.
"Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời"
Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên, thì em lại chợt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em. Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta. Và mẹ em chính là nguời như vậy đó.
Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc. Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no. Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăn trông thật duyên dáng. Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ. Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ.
Pause 00:00 01:14 01:31 MuteNhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói "Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn" quả là không sai. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười. Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày. Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp.
"Bàn tay ta làm nên tất cả
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm"
Đúng vậy! nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lớn đến chừng này. Bàn tay ấy đã bị bao chai sạn, hằn những vết nứt nẻ. Bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ. Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ. Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vào nước muối. Đôi vai mẹ gầy gộc đã trở bao nhiêu là mưa nắng. Nhìn tất cả những thứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều. Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây cỏ đến chừng nào. Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình. Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà ...thật nhanh nhẹn, gọn gàng. Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng. Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng.
Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em. Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em. Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua. Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ. Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặt lúa thì ai cũng kêu mẹ đi.
Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình. Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều. Em tự nhủ rằng sẽ cố gắng học tập thật giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ.
"Mẹ như biển cả mênh mông
Con luôn ghi nhớ công ơn của người".
nhớ tick cho mình với nha để mình kiếm SP và GP