

Huỳnh Trịnh Tài Đức
Giới thiệu về bản thân



































câu 1:
Yêu thương vạn vật không chỉ là biểu hiện của lòng nhân ái, mà còn là trách nhiệm của con người với thế giới mà mình đang sống. Trong cuộc sống hiện đại, sự phát triển nhanh chóng đôi khi khiến con người vô tình quên đi giá trị của những điều bình dị, như một ngọn cỏ, một giọt sương hay một tiếng chim hót lúc bình minh. Khi biết yêu thương vạn vật, con người sẽ học được cách trân trọng những gì mình đang có, hiểu rằng thiên nhiên không chỉ là nguồn sống, mà còn là người bạn đồng hành, là nơi tìm về những giây phút bình yên. Thái độ yêu thương và trân trọng này không chỉ lan tỏa sự tử tế và kết nối mà còn giúp duy trì cân bằng cho môi trường sống. Ngược lại, sự vô tâm, lạnh lùng trước những tổn thương mà ta gây ra cho vạn vật, sẽ khiến thế giới trở nên khô cằn, và chính con người cũng mất đi một phần giá trị của mình. Vì vậy, yêu thương vạn vật là cách để con người sống ý nghĩa hơn, để cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của sự sống quanh ta và để duy trì một hành tinh xanh cho các thế hệ mai sau.
câu 2:
Quê hương – miền đất yêu dấu lưu giữ trong ký ức mỗi con người – không chỉ là nơi chốn mà còn là biểu tượng của vẻ đẹp văn hóa và tâm hồn dân tộc. Đoạn thơ "Bên kia sông Đuống" của nhà thơ Hoàng Cầm đã vẽ nên bức tranh đầy cảm xúc về sự biến đổi đau thương của quê hương trước và sau chiến tranh, từ đó khơi gợi trong lòng người đọc những suy tư sâu sắc.
Trước chiến tranh, quê hương bên kia sông Đuống hiện lên đẹp như một bức tranh sống động, giàu sắc thái. Với hình ảnh "lúa nếp thơm nồng", "tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong", nhà thơ đã khéo léo tái hiện sự thanh bình và phong phú của làng quê Việt Nam. Đó là nơi những nét đẹp truyền thống được gìn giữ và lan tỏa qua tranh Đông Hồ - di sản văn hóa độc đáo phản ánh tinh thần dân tộc Việt. Màu sắc "sáng bừng trên giấy điệp" của tranh không chỉ làm nổi bật giá trị nghệ thuật mà còn biểu trưng cho sự phồn vinh và tươi vui của cuộc sống.
Thế nhưng, khi chiến tranh bùng nổ, vẻ đẹp ấy đã bị phá hủy bởi sự tàn bạo và hung tàn của giặc xâm lược. Những hình ảnh "ruộng ta khô", "nhà ta cháy", "kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang" tạo nên một bức tranh quê hương tan hoang, đau thương. Nhà thơ sử dụng các hình ảnh cụ thể và gợi cảm như "chó ngộ một đàn", "lưỡi dài lê sắc máu" để diễn tả sự tàn phá đến mức không thể cứu vãn. Chiến tranh không chỉ hủy hoại vật chất mà còn xé nát những giá trị tinh thần, khiến những hình ảnh đẹp đẽ như "đám cưới chuột tưng bừng rộn rã" giờ đây chỉ còn lại sự tan tác và mất mát.
Sự biến đổi của quê hương sau chiến tranh không chỉ là sự thay đổi về cảnh vật mà còn là nỗi đau thấu tận tâm can của mỗi người dân. Bức tranh quê hương trước chiến tranh như một bản hòa ca của sự sống, còn sau chiến tranh lại là những nốt trầm bi thương của mất mát. Nhà thơ không chỉ kể lại mà còn truyền tải nỗi xót xa, đau đớn, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của chiến tranh đối với dân tộc.
Qua đoạn thơ, ta nhận ra rằng chiến tranh không chỉ cướp đi những giá trị vật chất mà còn khiến quê hương trở nên xa lạ, đau đớn. Đồng thời, nó cũng khơi dậy trong lòng người đọc ý thức về sự quý giá của hòa bình và trách nhiệm bảo vệ quê hương. Quê hương không chỉ là nơi ta lớn lên, mà còn là nơi gửi gắm tình yêu, sự tự hào và bản sắc dân tộc.
câu 1:
Phương thức biểu đạt chính trong văn bản trên là : nghị luận
câu 2:
Nội dung chính của văn bản trên: là nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng cuộc sống này
câu 3:
Biện pháp tu từ trong đoạn 7 là: biện pháp tu từ nhân hóa
Phân tích: Tác giả nhân hoá những yếu tố thiên nhiên như "mặt đất", "đại dương", "cánh rừng", "những dòng sông"... với các phẩm chất của sự bao dung, tha thứ và trầm mặc. Cách nhân hoá này không chỉ làm tăng tính gợi cảm mà còn tạo nên mối liên hệ gần gũi giữa con người và thiên nhiên, như một lời kêu gọi chúng ta cần sống chan hòa, biết trân trọng và bảo vệ môi trường.
câu 4:
Tác giả nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” để làm phép ẩn dụ về việc con người cần trải qua những nỗi đau hoặc cú sốc để thức tỉnh và nhận ra giá trị của cuộc sống. Điều này giúp ta hiểu rõ hơn hậu quả của sự vô tâm, từ đó sống cẩn thận, ý thức và trách nhiệm hơn với chính mình, với người khác và với thế giới.
câu 5:
Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản là: Hãy sống một cách cẩn trọng, tinh tế và biết yêu thương, trân trọng những điều nhỏ bé xung quanh ta. Mỗi hành động vô ý của con người đều có thể gây tổn thương đến môi trường, thiên nhiên, hoặc cảm xúc của người khác. Vì vậy, hãy biết dừng lại, suy ngẫm và sống có trách nhiệm hơn.