

Đoàn Ngọc An Nhiên
Giới thiệu về bản thân



































Mùa hè năm ngoái, em được bố mẹ dẫn đi chơi ở Đà lạt. Cả nhà ai cũng háo hức không ngủ được, lo thu dọn hành lí và chuẩn bị lên xe. Chuyến đi tuy thật dài nhưng cũng rất nhiều kỷ niệm. Ngồi trong xe, em cứ háo hức nhìn ra cửa kính của xe. Đến Đà Lạt, cả nhà đã vội vàng chạy vào thuê khách sạn. Em và bố mẹ đã được đi xem hoa, được đi chơi với nhau. Rất nhiều kỷ niệm đã để lại cho em trong chuyến đi Đà Lạt ý nghĩa đó.
oki
dân tộc được độc lập tự do
được sống trong hòa bình và đày đủ
hi
Bác Hồ☺
“Meo...meo...meo...”
Mới sáng sớm, nàng Miu nhà em đã kêu lớn vì đói. Miu dễ thương lắm! Bộ lông của Miu trắng muốt, mềm mại như một cục bông. Đôi mắt mèo ta nhờ thế càng nổi bật. Đôi mắt đen láy, long lanh như hai hòn bi ve để dưới ánh mặt trời. Sau khi được cho ăn, đôi chân nhỏ xíu, mảnh mai lại chạy nhảy khắp mọi nơi. Tối đến, Miu cũng tập tành đi rình chuột. Chú ngó nghiêng để quan sát, khẽ rung bộ ria trắng cước để xác định chú chuột ở đâu. Nhanh như cắt, chú chuột đã yên vị trong bốn chi của mèo. Mèo ta lại meo meo meo như để hô vang chiến tích của mình.
B nghen bạn
D
A
Tả Doraemon
Trong kí ức tuổi thơ của chúng ta thì không bao giờ quên được bộ phim hoạt hình Doraemon, và nhân vật mà em rất yêu thích đó là chú mèo máy Doraemon.
Doraemon là một cậu mèo máy vui tính, khá nhanh trí nhưng đôi lúc lại lẩm cẩm. Cậu ta mắc chứng ám ảnh sợ chuột, đặc biệt là chuột nhắt. Đó là do ở thế kỉ XXII, khi ngủ quên, cậu đã bị một con chuột gặm cụt mất đôi tai. Mỗi khi gặp chuột nhắt, cậu đều chạy trốn với tốc độ rất nhanh (129,3 km/giờ), nhiều khi sợ quá và bất tỉnh. Đặc điểm này của Doraemon đã gây ra nhiều điều rắc rối cho mọi người và Nobita cũng lợi dụng điều này để vòi vĩnh những bảo bối trong chiếc túi thần kỳ. Hàng ngày, Doraemon phải chăm sóc suốt ngày suốt đêm cho Nobita, không rời khỏi nhà dù là ai đó rủ cậu đi chơi, đến khi nào Nobita đi đâu đó không có ở nhà thì cậu mới được tự do, trong thời gian đó thì Mèo Ú sẽ tận dụng thời gian đi mua bánh rán hay đi trò chuyện với các cậu mèo hàng xóm và cậu cũng chăm sóc mấy bạn mèo hàng xóm, người làm cậu tốn công nhất là Nobita. Tuy tên của Doraemon không xuất phát từ bánh dorayaki nhưng loạt phim đã dựa trên sự giống nhau phát âm (dora-), thứ bánh này (các bản dịch tiếng Việt gọi là bánh rán) đã trở thành thức ăn mà Doraemon thích nhất. Bánh rán mà Doraemon thích là từ khi cô bạn gái Noramyako của cậu cho cậu ăn để an ủi, động viên, xua tan chuyện buồn điểm kém thời thế kỷ 22 Doraemon ra đời. Đây là thứ bánh truyền thống của Nhật Bản. Doraemon từng nói rằng nếu không được ăn bánh rán quá 3 ngày thì cậu sẽ không sống nổi, thường hay bứt rứt không yên. Chính vì thích bánh rán nên cậu thường được mời ăn để thuyết phục cậu mượn bảo bối nhất là Nobita. Trong các tập phim tranh Doraemon, ban đầu cậu thường từ chối Nobita khi cậu mượn bảo bối. Nhưng sau đó cậu đều đồng tình và cho mượn. Có điều là các bảo bối đều được Nobita sử dụng không đúng mục đích và thường có những cảnh như khoe Shizuka hay bị Jaian, Suneo tịch thu, sau đó gây ra các tình huống trớ trêu khiến cho phim Doraemon trở nên hấp dẫn.Trong những cuộc phiêu lưu, Doraemon luôn là vị cứu tinh của chúng bạn nhờ chiếc túi thần kì chứa đủ các bảo bối của thế kỉ 22 nhưng hơn cả đó là cậu có một tấm lòng nhân hậu,dũng cảm,luôn giúp đỡ bạn bè khi khó khăn. Vì là một Robot cao cấp của tương lai, nên Doraemon vẫn bị muỗi đốt, bỏng, cảm lạnh, buồn ngủ, đổ mồ hôi như con người thật để tiện chăm sóc và sống cùng trẻ nhỏ, Doraemon rất ghét mùa đông vì sợ lạnh và không thể chịu nổi thời tiết lạnh giá, hay cuộn tròn bên bàn sưởi, ôm lò sưởi và đắp chăn kín người.
Dù đã bao nhiêu năm trôi qua thì em vẫn thích chú mèo máy Doraemon.