

Hoàng Lê Phúc Nguyên
Giới thiệu về bản thân



































2
tôi
Tôi rất tán thành việc phát triển hoạt động thể dục thể thao trong nhà trường. Thể thao không chỉ giúp chúng ta khỏe mạnh mà còn mang lại nhiều lợi ích khác. Khi tham gia các hoạt động thể thao, chúng ta có cơ hội vận động, giải tỏa căng thẳng sau những giờ học căng thẳng. Đồng thời, thể thao còn giúp chúng ta rèn luyện tính kỷ luật, tinh thần đồng đội và khả năng làm việc nhóm. Đây là những kỹ năng rất cần thiết cho cuộc sống sau này của chúng ta. Bên cạnh đó, việc phát triển hoạt động thể dục thể thao trong nhà trường còn giúp chúng ta khám phá và phát triển năng khiếu của bản thân. Một môi trường học đường năng động với các hoạt động thể thao sẽ tạo ra một không khí vui tươi, lành mạnh, góp phần xây dựng một cộng đồng học sinh đoàn kết và gắn bó.
Một buổi sáng trời trong xanh, những tia nắng nhẹ nhàng mở ra một ngày mới, đánh thức bản năng hứng khởi của tôi. Đó chính là mùa thu, thời kỳ mà tự nhiên hòa quyện hài hòa và tạo nên một bức tranh tuyệt vời. Trên bầu trời, những đám mây trắng bồng bềnh như những bông phôi, tô điểm thêm vẻ đẹp của không gian xanh mướt. Cơn gió mát lạnh nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương thơm của lá cây đã chuyển sang màu vàng óng ánh. Cây cỏ, cây lá trên đường phố chuyển sang gam màu ấm áp, từ những mảng vàng óng ả cho đến những tấm đỏ rực rỡ. Mặt đất được phủ bởi những tấm lá khô, tạo nên bức tranh tự nhiên đầy ấn tượng. Mùa thu không chỉ mang lại vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn là thời kỳ của những sắc màu ẩm ướt và hương thơm dịu dàng. Tôi thường bắt gặp hình ảnh những cô gái nhỏ đang chơi đùa trong những đám lá rơi, tạo nên khoảnh khắc ngọt ngào và bình yên. Mùa thu là thời gian của những chiều tà, khi ánh nắng vàng óng ánh chiếu rơi xuống, tô điểm thêm cho mọi thứ một lớp ánh sáng vàng huyền bí. Đó chính là lúc tôi thích thú nhất, khi tôi có thể dạo bước dưới hàng cây cổ thụ, ngắm nhìn những đám mây đi qua trên bầu trời. Mùa thu không chỉ là một thời kỳ của tự nhiên biến đổi, mà còn là thời gian của sự ấm áp, hạnh phúc và sự chia sẻ. Cảm giác của một chiếc áo len ấm áp, hương vị của cà phê nồng và âm nhạc nhẹ nhàng, tất cả hòa quyện tạo nên không khí dễ chịu và tuyệt vời của mùa thu.
toilet
hố hố
- Mở mang một số ngành công nghiệp: dệt, muối... Coi trọng việc khai thác mỏ, đặc biệt là mỏ than. - Thương nghiệp: giao lưu buôn bán nội địa phát triển mạnh. - Giao thông vận tải được phát triển, chủ yếu phục vụ mục tiêu của chúng.
tick cho mik nha
Câu 1: thể thơ: 7 chữ
Câu 2: NHững từ ngữ khắc họa hình ảnh của cơn bão Yagi mà tác giả sử dụng trong 4 dòng thơ đầu:
sóng dữ, bầm chớp, giật mưa, trời nghiêng núi lở
=> Qua những từ ngữ trên hình ảnh bão Yagi hiện lên trong tâm trí của tác giả đó là một cơn bão cuồng phong, dữ dội, với sức mạnh to lớn, phá hủy cuộc sống con người và thiên nhiên
Câu 3: Hình ảnh " bao sinh linh oằn mình sóng dữ" đã cho thấy sự chống trọi của những sinh vật cũng như con người trong cơn bão. Tất cả đều khó khăn, đau khổ oằn mình để chống lại sức công mạnh cuồng phong của cơn bão. Đó là hình ảnh vô cùng thương tâm, xót xa.
Câu 4:
Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu thơ là:
+) Nhân hóa " miền bắc đau"
- Hiệu quả của biện pháp tu từ
+) Giúp cho câu văn gợi hình, gợi cảm mang cảm xúc tâm trạng của con người tạo sự gần gũi lôi cuốn người đọc
+) Nhấn mạnh nỗi đau thương của người dân miền Bắc khi phải chịu ảnh hưởng nặng nề của bão. Đó không chỉ là thiệt hạu về của, vật chất mà còn là tính mạng của con người. Cơn bão qua đi khung cảnh thiên nhiên bị tàn phá, hoang tàn, nhà cửa, tài sản thậm chí là mạng người đều bị cuốn trôi. Qua đó, thấy được nỗi đau, mất mác của con người từ đó cảm thương và dành lời động viên chia sẻ để họ có thể vực dạy tinh thần vượt qua khó khăn.
Câu 5:
Những việc cần làm để giảm thiểu sự biến đổi khí hậu ở nước ta nói riêng và toàn cầu nói chung là:
+) Tăng cường trồng cây gây rừng, phủ trọc đồi xanh
+) Giảm phát thải khí nhà kính thay thế bằng các nhiên liệu hóa thạch hoặc năng lượng tái tạo
+) Cải tiến côn nghệ sản xuất, hạn chế phương tiện giao thông
+) Tăng cường việc nhận thức và giáo dục
+) Chính sách bảo vệ môi trường
tick cho mik nha
Thuật toán giải phương trình bậc nhất:
Bước 1: Nhập a, b;
Bước 2: Nếu a = 0, B≠ 0 thì thông báo vô nghiệm rồi kết thúc;
Bước 3: Nếu a = 0, B = 0 thì thông báo phương trình nghiệm đúng với mọi giá trị rồi kết thúc;
Bước 4: Nếu a ≠ 0 thì x = -b/a thông báo phương trinh có nghiệm duy nhất là x rồi kết thúc
Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình hạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học. Ngôi trường của tôi ở nông thôn nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường: cô giáo dạy tôi nắn nót từng chữ, đôi tay của cô nắm chặt tay tôi để rèn chữ, bàn tay cô ấm áp làm sao và cô lại còn tập cho chúng tôi múa hát, giọng cô trong trẻo làm sao. Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này… Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Lan rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Nam bắt. Lan dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Nam lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Nam sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Nga. Nam bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các hạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to “Cho tôi chơi với!” Đó chính là Thành, người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Lan dùng khăn bịt mắt Thành lại, các bạn bắt đầu trốn, Thành đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của Hiền. Hiền thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Thành nhào tới bắt, ai ngờ Thành bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Thành cũng ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát. Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này.