K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

1 tháng 4

rèn luyện, bắt chước, tự học, đi học

1 tháng 4

kiểu như tình cảm, thời gian, sức khoẻ,... ko mua đc bằng tiền thì là vô giá

1 tháng 4

Những điều vô giá trong câu chuyện chính là những việc mẹ làm cho con, những tình cảm mẹ dành cho con. Đó là những thứ mà tiền không thể mua được. Người mẹ sử dụng điệp từ “miễn phí”, mục đích nhằm nhấn mạnh cho con hiểu mẹ dành cho con tất cả mà không bao giờ tính toán.

22 tháng 3

Mùa hè đã đến. Em được về thăm ông bà ngoại. Ở quê, em đã có nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Mỗi buổi sáng, em sẽ đi tập thể dục cùng với ông. Đến trưa, em được thưởng thức những món ngon của bà. Chiều về, em đi chơi cùng các bạn nhỏ trong xóm. Em cảm thấy rất thích thú vì được về quê.

1 tháng 4

3 tháng 4

Tại sao tôi yêu quê hương mình?

Quê hương tôi - nơi tôi sinh ra và lớn lên - luôn là một phần không thể thiếu trong trái tim tôi. Mỗi lần trở về quê, tôi lại cảm thấy một niềm hạnh phúc khó tả. Quê hương tôi - với những cánh đồng lúa xanh bát ngát - luôn mang lại cho tôi cảm giác bình yên, thư thái. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời lên cao, tôi thường thấy người dân trong làng ra đồng làm việc - họ mải miết nhưng đầy nhiệt huyết. Cảnh vật nơi đây không chỉ đẹp mà còn gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ - những buổi chiều cùng bạn bè chơi đùa dưới bóng cây đa, hay những buổi tối ngồi bên bếp lửa nghe bà kể chuyện cổ tích.

Quê hương tôi không chỉ có cảnh đẹp, mà còn là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa lâu đời. Những lễ hội truyền thống - như Tết Nguyên Đán, lễ hội cầu mưa, hay hội làng - luôn được người dân gìn giữ và phát huy. Đặc biệt, những món ăn dân dã - như cơm gạo mới, canh rau khoai, hay bánh chưng - là những thứ mà tôi luôn nhớ đến mỗi khi xa nhà. Mỗi lần ăn những món đó, tôi lại cảm thấy như trở về chính bản thân mình.

Với tôi, quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là nơi có tình yêu thương, sự đoàn kết, và là nơi tôi luôn muốn quay lại. Quê hương tôi - dù có thay đổi theo thời gian - nhưng tình cảm của tôi dành cho nó sẽ mãi không bao giờ thay đổi.

Chết, hết ,tết

HN
1 tháng 4

Sét, bét, két

1 tháng 4

Bài văn tả cảnh lễ hội em yêu thích

Mỗi năm, vào dịp đầu xuân, quê em tổ chức lễ hội chùa Hương, một lễ hội nổi tiếng không chỉ ở địa phương mà còn thu hút rất nhiều du khách từ mọi miền đất nước. Đối với em, lễ hội này luôn mang lại những ấn tượng sâu sắc và là một trong những lễ hội mà em yêu thích nhất.

Ngày lễ hội, không khí thật rộn ràng và nhộn nhịp. Từ sáng sớm, người dân và du khách đã tập trung đông đủ tại khu vực chân núi, nơi bắt đầu hành trình lên chùa. Không khí lạnh của mùa xuân hòa quyện với hơi ấm từ những nụ cười tươi rói của mọi người, tạo nên một cảm giác vừa thanh bình, vừa náo nhiệt. Cảnh tượng đầu tiên khiến em ấn tượng là những chiếc thuyền nhỏ, thuyền chở khách bồng bềnh trên mặt hồ Yên, như những vệt lụa dài vắt ngang trên tấm gương sáng mờ mờ của nước. Hành khách trên thuyền đều mặc áo dài, tay cầm hoa tươi, ngồi lặng im, thả hồn theo dòng nước mênh mang, khi có những chiếc thuyền khác xuôi ngược lại, tiếng cười nói vọng lại từ bờ hồ càng làm cho không gian thêm phần rộn rã.

Bầu không khí ấy càng trở nên ấm áp khi đoàn người bắt đầu leo lên con đường mòn dẫn lên chùa. Cây cối hai bên đường nở hoa, tràn ngập sắc xuân. Những người bán hàng rong với những món ăn đặc sản như bánh gai, kẹo lạc, chè lam dọc theo con đường tạo ra một không gian ấm cúng và đầy màu sắc. Mùi thơm của thức ăn, mùi hoa, và mùi hương trầm từ các ngôi chùa thấp thoáng xa xa quyện vào nhau, tạo nên một không khí linh thiêng nhưng cũng không kém phần tươi vui.

Khi đến chùa, cảnh tượng còn đẹp và hùng vĩ hơn. Những ngôi chùa uy nghiêm được xây dựng từ lâu đời, cổng chùa trang nghiêm với các bức tượng Phật to lớn. Mọi người xếp hàng chờ đến lượt vào dâng hương, cầu nguyện cho một năm mới bình an và thịnh vượng. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng chuông chùa vang lên đều đặn, hòa cùng với lời tụng kinh của các sư thầy. Từng đám khói hương bay lên, tạo thành một không gian linh thiêng, khiến lòng người như được thanh tẩy, tĩnh lặng lại.

Điều đặc biệt của lễ hội chùa Hương không chỉ ở cảnh vật mà còn ở các hoạt động văn hóa đặc sắc. Mỗi năm, vào dịp lễ hội, sẽ có những màn múa rồng, múa lân đầy màu sắc, những đám rước tế trời, những trò chơi dân gian như kéo co, ném còn… tạo ra một không gian vô cùng sống động, vui tươi. Mọi người tham gia đều vui vẻ, cùng hòa mình vào không khí lễ hội, giúp cho không chỉ người dân mà cả du khách từ nơi khác cũng cảm nhận được sự ấm áp, đoàn kết và hạnh phúc.

Lễ hội chùa Hương là một dịp để em hòa mình vào không khí linh thiêng, nhưng cũng đầy sức sống của mùa xuân. Đối với em, lễ hội này không chỉ là một dịp để cầu nguyện cho một năm mới an lành, mà còn là cơ hội để tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên, của văn hóa truyền thống dân tộc. Em yêu lễ hội này không chỉ vì những cảnh đẹp, mà còn vì sự sum vầy, tình đoàn kết của mọi người.


2 tháng 4

a) xuân về

b) tết đến

c) bác hàng xóm em rất đẳng cấp

d) ở trên lớp

a) xuân về

b) tết đến

c) bác hàng xóm em rất đẳng cấp

d) ở trên lớp

Bài viết đã miêu tả đàn t'rưng gắn liền với những công việc gì trong cuộc sống hàng ngày của người Tây Nguyên hãy giải thích sự gắn kết này?Đến Tây Nguyên, ta thường được nghe tiếng đàn t’rưng ngân dài theo dòng suối, hoà cùng tiếng gió trên đèo núi hoang vu...Cùng với điệu hát ru, tiếng đàn t’rưng đã đi vào kí ức tuổi thơ của các bạn trẻ Tây Nguyên từ lúc còn được địu...
Đọc tiếp

Bài viết đã miêu tả đàn t'rưng gắn liền với những công việc gì trong cuộc sống hàng ngày của người Tây Nguyên hãy giải thích sự gắn kết này?

Đến Tây Nguyên, ta thường được nghe tiếng đàn t’rưng ngân dài theo dòng suối, hoà cùng tiếng gió trên đèo núi hoang vu...


Cùng với điệu hát ru, tiếng đàn t’rưng đã đi vào kí ức tuổi thơ của các bạn trẻ Tây Nguyên từ lúc còn được địu trên lưng mẹ. Lớn lên, mỗi bước chân của họ vào rừng kiếm củi, xuống suối lấy nước, ra nương trỉa lúa,... đều vấn vương nhịp điệu khi khoan khi nhặt, khi trầm hùng như tiếng thác đổ, khi thánh thót, rác rách như suối reo của đàn t'rưng.


Dưới mỗi gầm chòi cao lêu nghêu ở sát bên chân rẫy, đều có một chiếc đàn t’rưng cong cong như chiếc võng đưa em. Mùa lúa chín, trai làng thay phiên nhau trực ở chòi canh. Chốc chốc, họ lại gõ trên chiếc đàn t’rưng, dạo một bản nhạc “đánh tiếng" đuổi chim muông và thú rừng mon men đến rẫy phá lúa. Tiếng đàn chẳng những rộn rã suốt ngày mà còn thánh thót thâu đêm, làm ấm lòng những chàng trai canh rẫy trong rừng khuya sương lạnh.


Từ buôn này sang buôn khác, ta còn thấy những chiếc đàn t’rưng trên đỉnh dốc cao. Người đi qua đây sẽ gõ cho tiếng đàn vang lên để thêm yên tâm, vững bước vượt qua quãng đường rừng u tịch.


Cùng với mái nhà rông thân thương, cao vút, tiếng đàn t’rưng rộn ràng, lưu luyến đã trở thành niềm thương, nỗi nhớ của người Tây Nguyên.


(Theo Ay Dun và Lê Tấn)

Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/bai-13-dan-trung-tieng-ca-dai-ngan-trang-61-sgk-tieng-viet-lop-5-tap-2-ket-noi-tri-thuc-a165389.html

0
1 tháng 4

giup tui pls