Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Buổi đêm ở làng quê yên bình một cách đáng sợ. cả một bầu trời đen phủ xuống những mái nhà. Gió thổi vi vu như tiếng người gọi bên tai. Ánh trăng soi xuống mặt hồ hiện lên màu trắng rợn người. Vài con chim lợn bay qua kêu:'' Éc, éc,...''. Tất cả những thứ này điểm lại biến bức tranh làng quê thanh bình thành thước phim kinh dị.
END ( NHỚ THEO DÕI ĐÓ )




Tham khảo
Em sinh ra ở một vùng quê thanh bình. Nơi đây có không khí trong lành. Những cánh đồng thẳng cánh có bay. Con đê đầu làng luôn xanh mướt cỏ non. Cứ chiều về, chúng em lại rủ nhau ra đê chơi thả diều, bắn bi. Ngày hôm nay, quê hương ngày càng phát triển hơn. Những con đường đất đã được đổ bê tông phẳng lì. Nhiều ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát. Nhưng những cánh đồng vẫn còn đó. Em yêu quê hương của mình biết bao nhiêu.

Mẫu 2:
Quê em là một ngôi làng bao đời nay sống bằng nghề trồng lúa. Vì vậy, ai cũng yêu quý và biết ơn dòng sông lớn chảy ngang qua giữa cánh đồng.
Dòng sông này là một dòng sông lớn nhưng lại chẳng có tên, mà cũng chẳng cần tên. Bởi nó là con sống duy nhất của cả một vùng mà.Con sông này bốn mùa đầy ăm ắp, không chỉ cung cấp phù sa mà còn cung cấp nước cho bà con tưới tiêu đồng ruộng. Biết bao mùa vàng, mùa rau củ bội thu đều là nhờ con sông ấy.
Nhìn từ xa, mặt sông lúc nào cũng phẳng lặng như tấm gương phản chiếu bầu trời mây lững thững. Nhưng khi lại gần, thì sẽ thấy được những gợn sóng dập dềnh trên mặt sông. Nước sông có màu trong, nhưng thường bị nhầm là màu xanh sẫm, bởi cả một họ hàng đông đúc của rêu ở đáy sông. Nhờ chúng mà bao loài cá, tôm, cua ốc kéo nhau về sinh sống. Bởi vậy, ngoài công việc đồng áng, người dân quê em cũng thường ra sông đánh bắt cá, mò ốc rồi bơi lội.
Lúc nào, dòng sông cũng đông đúc, náo nhiệt. Có lẽ, dòng sông cũng thích bầu không khí ấy, nên lại càng thêm đầy ắp, càng thêm trong xanh suốt bốn mùa.
tui yêu cầu bạn là tả dòng sông nhé. Ko phải là tả quê em

Mỗi một ngày mới bắt đầu trong lòng em lại cảm thấy vô cùng hào hứng. Em thích ngắm cảnh buổi sáng khi mặt trời mới lên bởi nó mang đến cho em cảm giác yên bình.
Không khí làng quê em buổi sáng sớm thật trong lành và dễ chịu. Cảnh vật lúc này vẫn còn đang chìm vào giấc ngủ sâu. Mọi thứ đều yên tĩnh cho đến khi những chú gà trống đua nhau cất tiếng gáy “ò ó o o…”. Tiếng gà như tiếng chuông báo thức gọi muôn vàn cảnh vật thức dậy. Nghe thấy tiếng gà gáy ông mặt trời cũng từ từ nhô lên sau ngọn núi. Ngọn gió từ nơi nào bắt đầu kéo đến khẽ làm cho lá cây rung rinh. Những giọt sương đêm đọng lại trên lá cũng đung đưa theo. Khi gặp tia nắng mặt trời chúng trở nên lấp lánh như những giọt pha lê.
Con người lúc này cũng bắt đầu thức giấc để chuẩn bị cho một ngày mới. Người thì rủ nhau đi chợ sớm, người thì rủ nhau ra đồng làm việc. Học sinh chúng em thì í ới gọi nhau đi học. Suốt con đường nhỏ dẫn đến trường, tiếng cười, tiếng nói chẳng khi nào ngớt. Đi qua cánh đồng lúa em thấy rõ những bông lúa đang reo vui trong gió. Chúng tỏa hương thơm dịu theo gió bay xa.
Quê hương em mỗi ngày như một tươi đẹp hơn. Không khí bình yêu buổi sớm như tiếp cho người dân quê hương em thêm động lực. Bản thân em cũng cố gắng hơn từng ngày để xây dựng quê hương giàu đẹp.
đồng hương này
Thành phố Vinh, nơi tôi sinh ra và lớn lên, mỗi buổi bình minh hiện lên như một bức tranh sống động đầy cảm xúc. Khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua màn sương mỏng, không gian toàn thành phố như được khoác lên mình một chiếc áo mới, trong trẻo và tràn đầy sức sống. Đây là khoảnh khắc giao thoa giữa thiên nhiên và nhịp sống con người, nơi những điều bình dị trở nên vô cùng đẹp đẽ.
Bình minh bắt đầu với bầu trời chuyển mình từ màu xanh xám dịu nhẹ sang những gam màu ấm áp như vàng, cam, hồng và tím. Từng tia nắng đầu tiên như ngón tay dịu dàng của mặt trời chạm vào những con phố, tòa nhà, làm sáng bừng lên khung cảnh vốn đã tĩnh lặng từ đêm qua. Bên bờ sông Lam, mặt nước phản chiếu ánh sáng lung linh, hòa với làn gió nhẹ tạo nên âm thanh êm đềm. Người dân Vinh lúc này bắt đầu hoạt động ngày mới: những buổi tập thể dục, những phiên chợ sáng rôm rả và những hàng quán nhỏ với mùi thơm ngào ngạt của bát phở nóng hổi. Tiếng rao buổi sáng len lỏi khắp các con ngõ nhỏ, như một phần không thể thiếu của nhịp sống nơi đây.
Đi qua những con đường rợp bóng cây xanh, ánh nắng lấp lánh xuyên qua từng kẽ lá tạo nên những hoa văn ánh sáng đẹp mắt trên mặt đất. Thành phố Vinh, dù không lớn nhưng luôn toát lên vẻ đẹp mộc mạc và thân thương. Bầu không khí trong lành của buổi sáng cùng sự hòa quyện của cảnh vật và con người khiến nơi đây trở thành một điểm sáng khó quên trong lòng mỗi người.
Bình minh trên thành phố Vinh là biểu tượng của sự khởi đầu và hy vọng. Những hình ảnh và âm thanh của buổi sớm không chỉ làm đẹp thêm cho thành phố, mà còn làm lay động trái tim những ai từng ghé qua. Với tôi, đó là khoảnh khắc quý giá, nơi tôi cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa con người và thiên nhiên, và cũng là nơi tôi tìm thấy niềm tin rằng mỗi ngày mới đều mang đến những điều tốt đẹp. Thành phố Vinh – một bình minh, một câu chuyện, một kỷ niệm khó quên.