Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

yêu thương, quý trọng những thứ gắn bó chặt chẽ với mình mình trong đời sống và xã hội

=> Biện pháp tu từ nhấn mạnh tình cảm yêu thương và sự hy sinh cao cả của người mẹ qua những câu thơ . Những ngôi sao thức ngoài kia chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con đã thể hiện sự hy sinh. Tác giả cũng so sánh Mẹ như ngọn gió quạt mát cho con yên giấc . Làn gió của mẹ là sự yên bình trong giấc ngủ của con.

Thay thế từ đi thành từ Mất, vì nó cũng có nghĩa với từ đi
Có thể thay thế từ đi thành từ "từ trần"
`->` Vì nếu thay thế thì nó cũng không ảnh hưởng quá nhiều tới nghĩa của câu, vẫn truyền đạt được nội dung tới người đọc, người nghe cũng đồng thời không làm mất đi sự mạch lạc của câu thơ.

TK:
Đoạn thơ cho ta thấy Bác Hồ sống rất gần gũi với mọi người, Bác yêu cảnh vật thiên nhiên:
Bác sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
Bác luôn vì hạnh phúc của mọi người. Cả cuộc đời Bác hi sinh vì cuộc đấu tranh giành độc lập tự do, vì niềm vui cho tất cả mọi người:
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già
Có thể nói cả cuộc đời Bác trọn đời hi sinh vì nước, vì dân.

Hình ảnh nhân hóa được tác giả bộc lộ trong khổ thơ. Điều đó được thể hiện rõ nét. Cửa sông dù giáp mặt với biển rộng nhưng chẳng dứt cội nguồn. Nghĩa là tác giả ca ngợi tấm lòng thủy chung, uống nước nhớ nguồn của con người. Đó là truyền thống vốn có của người dân Việt Nam.
:"))

Tham Khảo
Bằng cách sử dụng biện pháp nhân hoá thông qua các từ “ôm”, “níu”, “thương nhau”,..., nhà thơ Nguyễn Duy không chỉ giúp ta hiểu rõ phẩm chất tốt đẹp của cây tre Việt Nam, mà qua đó còn giúp ta hiểu hơn những phẩm chất, những truyền thống cao đẹp của con người Vịêt Nam, dân tộc Việt Nam
Tham Khảo
Bằng cách sử dụng biện pháp nhân hoá thông qua các từ “ôm”, “níu”, “thương nhau”,..., nhà thơ Nguyễn Duy không chỉ giúp ta hiểu rõ phẩm chất tốt đẹp của cây tre Việt Nam, mà qua đó còn giúp ta hiểu hơn những phẩm chất, những truyền thống cao đẹp của con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam
một ngôi sao chẳng sáng đêm
một thân lúa chín chẳng nên mùa vàng
một người - đâu phải nhân gian
sống chăng một đống lửa tàn mà thôi !