Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Viết 1 đoạn văn ngắn khoảng 7->10 câu giới thiệu một quyển sách em yêu thích
( hurry up, mik cần gấp)

Cuốn sách mà em yêu thích và đọc gần đây nhất là cuốn Dế Mèn phiêu lưu kí của nhà văn Tô Hoài. Câu chuyện kể về thế giới loài vật dưới góc nhìn của chú Dế Mèn vừa thú vị lại hấp dẫn. Đọc truyện, thế giới của các loài vật hiện lên thật sống động như đang được tận mắt xem. Nhờ vậy mà em biết thêm về nhiều loài vật như cào cào, chuồn chuồn, nhện, cá… Đặc biệt, từ các tình huống trong câu chuyện, em còn nhận lại những bài học ý nghĩa về tình cảm bạn bè, sự dũng cảm và chính nghĩa trong cuộc sống.

câu chuyện Tấm Cám là câu chuyện mà em thích nhất, nghĩ về cô Tấm em luôn cảm thấy khâm phục và yêu thương.
Trong tâm trí của em, cô Tấm là một người xinh đẹp và dịu hiền. Khuôn mặt cô hình trái xoan đầy phúc hậu, nước da trắng hồng. Mái tóc của của cô Tấm dài mượt mà, đen huyền và óng ả. Đôi mắt đầy yêu thương và nụ cười cô tươi tắn. Dáng người cô Tấm mảnh khảnh, bước đi nhẹ nhàng, thư thái. Vẻ đẹp của cô khiến hoa thẹn, tuyết nhường, ai cũng phải tấm tắc ngợi khen nét đẹp xinh tươi của cô Tấm.
Cô Tấm không chỉ đẹp người mà cô còn là người có đức hạnh. Cô Tấm luôn chăm chỉ giúp đỡ gia đình, hái rau, xúc tép, bắt cua...Tấm đều làm rất nhanh. Dù bị dì ghẻ là mắng, chị Cám lừa mất giỏ cá. Những bộ trang phục của tấm chỉ là quần áo bà ba, đôi guốc mộc đã cũ. Cuộc sống cứ thế, cô Tấm vẫn chẳng bao giờ than thở lấy một lời.
Mẹ con Cám độc ác, tàn nhẫn phải chịu cái kết đau thương. Cô Tấm tốt bụng, lương thiện có được cuộc sống đủ đầy, luôn giúp đỡ những người khó khăn, được mọi người yêu quý và kính trọng.
Em yêu cô Tấm biết bao, cô là đại diện cho những người nông dân hiền lành, chân chất luôn biết sống và biết đấu tranh để giành lấy hạnh phúc cho mình. Cô Tấm mãi là hình ảnh đẹp đẽ trong tâm trí em.
Em chỉ yêu tác giả của truyện thôi. Vì tác giả mô tả nhân vật quá tuyệt !
Cô nhóc hàng xóm siêu quậy và luôn làm cho mọi người có việc làm

Tham khỏa:
Chào các bạn, mình là Hà Thị Chung, học sinh lớp 6A, trường THCS (tên trường). Gia đình mình có năm người. Bố mình là Hà Huy Hoàng, bố làm kỹ sư xây dựng. Ngôi nhà cả gia đình mình đang sống chính là do bố thiết kế. Mẹ mình là Nguyễn Thị Hoa là một giáo viên tiểu học. Anh trai của mình đang là học sinh lớp 12. Năm nay, anh sẽ bước vào kì thi Đại học. Mình rất mong anh có thể đỗ vào trường Đại học Bách Khoa Hà Nội như anh mong muốn. Màu sắc mà mình yêu thích là màu đỏ và màu trắng. Môn học mà mình yêu thích là môn Ngữ Văn. Bởi môn học này đem đến những câu chuyện hay, những bài học lý thú, những con người, số phận mình chưa được gặp và muốn sẻ chia. Mình cũng thích những môn khoa học nữa, đó là thế giới để mình thấy sự phát triển, sinh sôi. Nên sau này lớn mình rất mong sẽ được làm một nhà khoa học để thỏa thích niềm đam mê tìm hiểu về thế giới và ghi lại những điều mình từng gặp. Đây là những lời giới thiệu về bản thân để các bạn hiểu mình hơn. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe.

Tham khảo:
Em đã chơi nhiều loại trò chơi khác nhau, nhưng em thích nhất là trò chơi kéo co. Đây là trò chơi dân gian và được nhiều người thích thú. Thông thường, trò kéo co được chơi tại các dịp lễ hội, các cuộc thi... Em còn nhớ, nhân dịp ngày nhà giáo Việt Nam năm trước, em cùng các bạn tham gia cuộc thi kéo co trong toàn trường. Hôm đó, lớp em cử ra 10 bạn nam để thi đấu với lớp 3B. Các thành viên hai đội đứng về hai phía, tay nắm sợi dây thừng đã chuẩn bị sẵn. Thầy phụ trách đội nói rõ luật chơi và bắt đầu thổi còi ra hiệu" "bắt đầu". Hai bên đều cố gắng hết sức của mình để kéo dây thừng về phía mình. Cuối cùng, sau một lúc giằng co, lớp chúng em dành chiến thắng với tỉ số 2-1. Mong rằng, năm sau trò chơi này vẫn được diễn ra và em vẫn được tham gia để thử sức mình.
Trò chơi trốn tìm đã ăn sâu vào tiềm thức của chúng em. Trò chơi thường có từ sáu đến mười người chơi. Tất cả người chơi sẽ oẳn tù xì, người thua sẽ bị phải nhắm mắt lại để những người còn lại đi trốn. Sau ba mươi giây, người đi tìm sẽ đi tìm những người còn lại. Ai bị tìm thấy sẽ bị loại bỏ khỏi cuộc chơi. Kết thúc lượt chơi đó, người đầu tiên bị tìm thấy sẽ là người đi tìm tiếp theo. Đây là trò chơi rất thú vị. Khi chơi, chúng em đã cảm thấy vô cùng vui vẻ. Thật đáng tiếc nếu một bạn nhỏ nào đó chưa được chơi trốn tìm một lần. Bịt mắt bắt dê là một trong những trò chơi dân gian mà em rất thích.

Tham khảo:
Cá heo là loài vật được rất nhiều người yêu quý. Nó được mệnh danh là bạn của con người. Cá heo rất dễ thương. Mình chú không lớn lắm nhìn rất cân đối. Cả mình chú là một làn da bóng mịn. Trên lưng là chiếc áo màu đen nhưng dưới bụng lại màu xám, hai màu sắc này khiến chú dễ dàng nguỵ trang giữa biển cả mêng mông. Chú cá heo có những cái vây nom xinh xinh như những cái tay đang vẫy vẫy. Yêu nhất là khuôn mặt cá heo với cái miệng thật dài, linh hoạt. Thỉnh thoảng, chú pha trò chơi bóng. Từ trên cao nhìn xuống mặt biển, ngắm nhìn những chú cá heo nhào lộn, vui chơi thật ngộ nghĩnh.
Chúc bạn hk tốt

TK
Triệu Quang Phục
Thương tiếc và nhớ ơn ông, người anh hùng cứu nước, nhân dân nhiều nơi lập đền thờ. Hiện nay, bài vị Triệu Quang Phục được đặt ở đền Hóa, xã Dạ Trạch (huyện Khoái Châu).
Triệu Quang Phục (?- 571) là con thái phó Triệu Túc, quê ở huyện Chu Diên. Năm 541, ông theo cha tham gia khởi nghĩa Lý Bôn đánh đuổi giặc Lương. Do có nhiều công lao, ông được phong Tả tướng quân. Năm Giáp Tý (544), khởi nghĩa thành công, Lý Bôn lên ngôi, xưng là Nam Đế, đặt niên hiệu là Thiên Đức, tên nước là Vạn Xuân, đóng đô ở Long Biên. Năm sau (545), Lương Võ Đế sau lại sai Trần Bá Tiên đem quân sang xâm lược nước ta. Thế giặc mạnh, Lý Nam Đế không chống nổi, rút vào giữ động Khuất Lão (vùng Tam Nông – Phú Thọ ngày nay) điều chỉnh binh lính, mưu tính chiến đấu về sau, giao cho đại tướng là Triệu Quang Phục cầm quân chống Bá Tiên. Hai bên giao tranh nhiều trận, chiến đấu rất ác liệt nhưng không phân thắng bại. Triệu Quang Phục thực hiện đường lối đánh địch lâu dài ngay giữa vùng đồng bằng và đánh bằng chiến tranh du kích, vừa tiêu hao sinh lực địch mà vẫn bảo tồn được lực lượng. Ông cho quân lui về dựng căn cứ mới ở Dạ Trạch (huyện Khoái Châu). Dạ Trạch ngày ấy là một vùng đầm lầy ven sông Hồng rộng mênh mông, lau sậy um tùm, ở giữa là một bãi rộng có thể làm ăn sinh sống. Đường vào bãi, người, ngựa không đi được, chỉ dùng thuyền độc mộc lướt nhẹ trên cỏ nước theo mấy con lạch nhỏ thì mới tới được. Theo sử cũ, Triệu Quang Phục đem hơn hai vạn người vào đóng ở bãi đất nơi ấy, ngày ngày quân sĩ thay phiên nhau luyện tập, phát ruộng trồng lúa trồng khoai để tự túc lương thực, ban ngày tắt hết khói lửa, im hơi lặng tiếng như không có người, đêm đến dùng thuyền độc mộc đem quân ra đánh quân Bá Tiên, giết nhiều giặc, thu được nhiều lương thực. Người trong nước suy tôn là Dạ Trạch Vương.
Lập căn cứ kháng chiến ở đồng bằng, đó là kế sách dụng binh hết sức mưu lược và sáng suốt của Triệu Quang Phục. Vùng đồng bằng tuy không có thế đất hiểm như miền đồi núi, nhưng có nhiều sông lạch chia cắt, nhiều đầm hồ lầy lội không lợi cho việc hành binh của những đạo quân lớn. Địa thế như vậy, buộc địch phải phân tán chia quân đánh nhỏ làm mất sở trường của chúng, đồng thời tạo điều kiện cho ta tiêu diệt gọn từng bộ phận nhỏ tiêu hao sinh lực địch. Kế sách “Trường kỳ kháng chiến, lấy ít đánh nhiều, lấy yếu đánh mạnh, đánh tiêu hao là chính” đã làm cho tình thế thay đổi ngày càng có lợi cho ta, bất lợi cho địch. Qua gần 4 năm chiến đấu (547- 550) quân ta càng đánh càng mạnh, quân giặc càng đánh càng suy yếu. Tháng 4 năm 548, Lý Nam Đế mất ở động Khuất Lão. Tướng sĩ tôn Triệu Quang Phục lên thay Lý Nam Đế nhưng ông chỉ xưng Vương, lấy hiệu là Triệu Việt Vương. Cũng trong năm ấy, triều Lương xảy ra loạn Hầu Cảnh, Trần Bá Tiên bị gọi về nước trao quyền cho tùy tướng là Dương Sàn ở lại tiếp tục cuộc chiến với Triệu Quang Phục. Lợi dụng thời cơ đó, Triệu Quang Phục từ căn cứ Dạ Trạch mở một loạt cuộc tấn công vào quân giặc. Dương Sàn chết trận, quân Lương tan vỡ. Đất nước sạch bóng quân xâm lược, Triệu Việt Vương vào đóng ở thành Long Biên, kế tự sự nghiệp của nhà Tiền Lý, kiến thiết đất nước. Đến năm 557, Lý Phật Tử, vốn là cháu của Lý Bôn, khi trước chạy vào động Dã Năng ở với thượng du Thanh Hóa, đem quân xuống để gây chiến với Triệu Việt Vương. Sau một thời gian đánh nhau bất phân thắng bại, hai phe Triệu – Lý tạm thời hòa hoãn và chia nhau địa giới ở bãi Quần Thần (vùng Thượng Cát, Hạ Cát nay thuộc Từ Liêm – Hà Nội), cùng kết mối thông gia. Con trai Lý Phật Tử ( Nhã Lang) lấy con gái Triệu Việt Vương (Cảo Nương). Họ Lý đóng quân ở Ô Diên, họ Triệu đóng ở Long Biên. Năm 571, do mất cảnh giác trước hành động của cha con Lý Phật Tử, Triệu Quang Phục thua trận, thất thế rút chạy về phía Nam, cùng đường ông gieo mình xuống cửa biển Đại An (nay thuộc Nam Định) tự vẫn.
Thương tiếc và nhớ ơn ông, người anh hùng cứu nước, nhân dân nhiều nơi lập đền thờ. Hiện nay, bài vị Triệu Quang Phục được đặt ở đền Hóa, xã Dạ Trạch (huyện Khoái Châu).
Tấm là nhân vật chính trong truyện cổ tích Tấm Cám, đại diện cho vẻ đẹp của sự hiền lành, nhân hậu và lòng kiên trì. Ngay từ nhỏ, Tấm đã phải chịu nhiều thiệt thòi khi mồ côi mẹ, sống cùng dì ghẻ và em gái Cám – những người luôn tìm cách chèn ép, đối xử bất công với nàng. Tấm bị bắt làm việc quần quật suốt ngày, không được yêu thương, chăm sóc. Nhưng dù bị áp bức, nàng vẫn giữ được tấm lòng lương thiện, chăm chỉ và hiếu thảo. Nhờ sự giúp đỡ của Bụt, Tấm không chỉ tìm lại được niềm vui nhỏ bé như con cá bống, chiếc yếm đỏ, đôi hài thêu mà còn có cơ hội trở thành hoàng hậu, đạt được hạnh phúc mà nàng xứng đáng có được. Thế nhưng, số phận vẫn không ngừng thử thách nàng khi mẹ con Cám liên tục tìm cách hãm hại, đẩy nàng vào cảnh mất mạng. Tuy nhiên, với sức sống mãnh liệt, Tấm đã hóa thân qua nhiều kiếp khác nhau, từ chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi đến quả thị, cuối cùng trở lại làm người và giành lại hạnh phúc của mình. Hành trình gian nan của Tấm không chỉ thể hiện khát vọng về công lý, hạnh phúc của nhân dân lao động mà còn đề cao sự đấu tranh bền bỉ của cái thiện trước cái ác. Nhân vật Tấm đã để lại một bài học sâu sắc về lòng kiên trì, ý chí vươn lên và niềm tin vào sự chiến thắng cuối cùng của cái tốt trong cuộc sống.
Truyện cổ tích : Tấm Cám
-cô bé nấm-
Nhân vật yêu thích của tôi là Harry Potter, nhân vật chính trong bộ truyện nổi tiếng của J.K. Rowling. Harry là một cậu bé mồ côi, lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, nhưng từ khi biết mình là một phù thủy, cuộc sống của cậu đã thay đổi hoàn toàn. Điều tôi yêu thích ở Harry không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là sự kiên trì và phẩm chất tốt đẹp của cậu. Dù đối mặt với bao khó khăn, thử thách, Harry luôn giữ vững niềm tin vào tình bạn, tình yêu và chính nghĩa. Sự thông minh, quyết đoán và tính cách khiêm tốn của cậu khiến tôi luôn cảm thấy ngưỡng mộ và học hỏi từ Harry. Câu chuyện của cậu cũng dạy tôi rằng, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, chỉ cần có trái tim dũng cảm và lòng kiên trì, ta sẽ vượt qua được mọi thử thách.